HÀO MÔN THỪA HOAN: MỘ THIẾU, XIN ANH HÃY TỰ TRỌNG! Chương 24

HÀO MÔN THỪA HOAN: MỘ THIẾU, XIN ANH HÃY TỰ TRỌNG!
Chương 24 : Hai anh em cùng nhau đi đi!

Sau khi đạt được mục đích, cô nàng lém lỉnh nào đó thoải mái nằm vật ra trên giường, cười híp mắt không thấy Tổ quốc, vô cùng khoái chí, thỉnh thoảng đầu lưỡi nhỏ hồng còn liếm liếm khóe miệng, giống như một tiểu hồ ly gian xảo vừa trộm được thức ăn ngon .
Mộ Yến Thần dường như hít thở không thông khi chứng kiến cảnh tượng này.
Anh chớp chớp mắt, ngón tay nâng lên kéo lỏng chiếc cavat trên cổ áo, cau mày nói: “Đã khỏe rồi thì mau xuất viện, không được ở chỗ này ăn vạ nữa.” Nói xong quay gót, đi một mạch ra khỏi phòng bệnh.
Sau đó không ít lần Mộ Yến Thần luôn suy tư tới vấn đề máu mủ ruột thịt này, có hay không sự liên kết giữa hai người cùng chảy chung dòng máu? Nhưng anh không tìm ra lời giải, anh chỉ biết một điều là mình đã dân dần chấp nhận cô nhóc này đi vào cuộc sống của bản thân, luôn bao dung với cô, thậm chí có đôi lúc còn hơi……phóng túng.
***
Khi Mộ Yến Thần đề cập tới vấn đề này trên bàn ăn, vẻ mặt Mộ Minh Thăng từ tươi cười như xuân về trở nên lạnh lẽo như đông sang.
Ông vui mừng vì Mộ yến Thần cuối cùng cũng chấp nhận ở lại dùng cơm với gia đình, một điều trước giờ chưa từng xảy ra.
Lan Khê rất khẩn trương, không dám ngẩng đầu, chỉ vùi mặt xuống chén cơm.
“Đi mấy ngày?” Mộ Minh Thăng lại bắt đầu giở giọng điệu của một quân trưởng mà tra hỏi.
Lan Khê vội vàng thẳng người: “Dạ ba ngày hai đêm ạ.”
Còn đi “tận” ba ngày hai đêm?
Mộ quân trưởng sắc mặt trở nên khó coi, nhưng khi thấy vẻ mặt thả lỏng của Mộ Yến Thần, thì ông liền hòa hoãn lại.
Ngón tay già nua vung lên: “Yến thần, con thu xếp nghỉ ngơi vài ngày, dẫn em nó đi đi.”
“—— Hả? !” Lan Khê kinh ngạc, đôi đũa trong tay cũng nắm không vững, rơi xuống dưới đất.
Môi Mộ yến Thần mím lại chỉ còn một đường mỏng, hàng chân mày nhíu chặt thể hiện sự không muốn, nhưng khi thấy ánh mắt khích lệ của Mạc NHư Khanh, anh cũng không lên tiếng phản đối.
“Ba, tự con có thể. . . . . .” Lan Khê cố tranh thủ bàn lại với Mộ Minh Thăng.
“Có anh con theo cùng, hai đứa có thể chăm sóc lẫn nhau, có gì không tốt nào?”.
Lan Khê cắn môi, không tình nguyên nói: “. . . . . . Được ạ.”
“Mấy ngày nghỉ ngơi, con có thể nhờ chú hai trông chừng công ty. Yến Thần, con cứ yên tâm giao phó việc cho chú ấy, chú ấy dốc sức vì công ty đã hơn chục năm , cũng tường tận công việc lắm”
Mộ Yến Thần gật đầu, dùng khăn ăn lau sạch tay, đứng dậy lễ phép nói: “Con ăn no rồi, mọi người cứ tiếp tục dùng bữa.”
***
Nếu như Lan Khê có năng lực đoán trước tương lai, biết trước được chuyến đi này sẽ gặp phải người nào, gặp phải chuyện cực kì lúng túng gì, thì dù có bị đánh gãy chân, cô cũng quyết tâm không bước ra khỏi nhà.
Khi thấy bóng dáng nho nhỏ, mờ mờ phía trước, Lan Khê chỉ muốn lập tức căn lưỡi. Ông trời muốn chơi cô sao? Tại sao cái kẻ có khuôn mặt hiền lành như thiên thần, nhưng tâm địa thì độc như ác quỷ lại xuất hiện trong chuyến đi này?
“Lớp chúng ta đâu có mời cô ấy tới, tự cô ấy theo tụi mình đó, thật đúng là chủ nhiệm có một không hai mà !” Kỷ Diêu đeo túi xách trên vai, bĩu môi, không cách nào lí giải được con người này.
—— Cô chủ nhiệm này họ Vương, được đặt ngoại hiệu”Vương tiện tiện” , là một người chả tí “máu thân thiện”, nhưng lúc nào cũng làm chuyện vô bổ, thích tiếp cận hòa hợp với học sinh nhưng công sức toàn như muốn bỏ biển.
Lan Khê rủ mắt xuống không nói lời nào, một mạch chạy đến xe lấy túi xách.
“Nè, cậu mất hứng hả??”
“Không có, chỉ có chút ngại vì cô ấy ở đây, cô ấy không thích tớ, cậu cũng biết điều đó mà!”
“Mộ Lan Khê, đó là do cậu tự chuốc lấy thôi, ai bảo cậu không thích cô ấy trước, còn cố ý làm bài thi môn cô ấy phụ trách thật tệ. Giờ cậu còn có than thân trách phận cái chi, đánh chết cậu bây giờ” Kỷ Diêu làm bộ ghét bỏ lên án cô.
Lan Khê bị nói trúng tim đen, giận dỗi bỏ đi một nước.
Mở cửa xe ra, Lan Khê liền ngây dại, cô lại quên mất Mộ Yến Thần cùng đi với mình. Lúc này, anh đang ngồi trong xe, hai bàn tay lưu loát khiêu vũ trên bàn phím laptop. Thấy cô và Kỉ Diêu đi đến cũng không ngẩng đầu. Ành sáng len vào xe, chiếu lên thân người anh, làm nổi lên sự sáng chói mà lạnh lùng bức người của anh.
Ui, hôm nay mình mới phát hiện truyện Mộ thiếu đã có poster roài, vui hết sức
thật cảm ơn diễn đàn đã làm cho mình một cái poster thật đẹp
Vì để “rửa” poster mới, nên hôm nay mình sẽ cố gắng đăng 4c nha^^

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s