HÀO MÔN THỪA HOAN: MỘ THIẾU, XIN ANH HÃY TỰ TRỌNG! Chương 21

HÀO MÔN THỪA HOAN: MỘ THIẾU, XIN ANH HÃY TỰ TRỌNG!
Chương 21 : Bàn tay trong mộng

Cỗ cường lực to lớn, mạnh mẽ đến mức khiến Mộ Minh Thăng – một người đã sống nửa đời trong quân ngũ cũng phải kinh hãi. Tia giận dữ trong ánh mắt Mộ Minh Thăng dần dần tan bới đi. Mỗi khi đối mặt với người con trai này, lòng ông vẫn còn cảm thấy vô cùng áy náy, chưa bao giờ dám nhìn thẳng vào mắt anh.
Mang theo cơn giận còn sót lại, ông trừng mắt quay sang Lan Khê, hai tay run run chỉ về phía cô, lắc lắc đầu lại bỏ tay xuống.
“Hôm nay tạm tha cho mày, về sau nhớ rõ trước khi nói gì phải uốn lưỡi bảy lần, suy nghĩ cho kĩ càng, tránh tự mình rước họa vào thân nghe chưa?!” Giọng nói lạnh lùng, chứa đầy sự đe dọa , cảnh cáo.
Mạc Như Khanh vẫn dứng yên một chỗ chứng kiến mọi việc, từ đầu đến cuối không nói một lời..
Lan Khê tay ôm gò má, đôi mắt vô hồn, chỉ còn sự lạnh lẽo đến thấu xương.
“A Phúc, gọi người dọn dẹp lại chỗ này, dẫn con nhỏ này lên lầu!” Mộ Minh Thăng nhíu mày, cộc cằn ra lệnh cho quản gia.
***
Thân hình mảnh mai nằm dài trên chiếc giường lớn.
Người giúp việc gõ cửa phòng Lan Khê: “Mộ tiểu thư, đi xuống dùng cơm đi, lão gia đã nhắc nhở mấy lần rồi đó.”
“Tôi không đói bụng.”
“Tiểu thư, hay cô ra ngoài này để tôi băng bó vết thương cho.” Người giúp việc tốt bụng năn nỉ cô.
“Tôi thích giữ lại, nhìn cho nó ngầu đời, được không?” Cô cau mày, tức giận trả lời.
Người giúp việc kêu thêm vài tiếng , không có ai đáp trả, đành từ bỏ, xuống dưới nhà làm công việc khác.
Lan Khê ngửa mặt, nhìn chằm chằm lên trần nhà, đôi mắt ánh lên sự đau thương, hồi tưởng lại những việc vừa mới xảy ra. Đầu càng nhớ thì trái tim lại càng đau, đau đến không thở nỗi. Cô nhắm mắt, cố gắng mang những hình ảnh khuất nhục, thống khổ ấy đá bay ra xa. Bổng nhiên một gương mặt mơ hồ xuất hiện trong tâm trí cô.
Một người đàn ông có một đôi mắt thật sáng, sâu hun hút, người duy nhất đã ra tay giúp đỡ, bảo vệ cô..
Gò má anh như được điêu khắc, góc cạnh rõ ràng mang lại cho người ta cảm giác sắc lạnh, xa vời không thể nào chạm tới. Mỗi động tác giơ tay, nhấc chân đều toát lên sự phong tình vô hạn. Cô nhớ tới dáng người cao ngất đáng ngưỡng mộ của anh, tư thế ngồi tao nhã cùng vô số vẻ mặt của anh: có trầm tĩnh, có lạnh lùng, có xa cách, còn có vẻ mặt lúc cáu giận…..
“Bắt máy đi, bắt máy đi, không bắt máy thì ngươi chết với ta . . . . .” Chương điện thoại vang lên, đưa Lan khê trở về với hiện thực, làm cô một phen hoảng hốt .
Giọng Kỉ Diệu vẫng mang theo vui vẻ, có chút tùy tiện hỏi cô.
“Hôm qua cậu về nhà có bị gì không? Thứ bảy này tập trung đi dã ngoại, đi được không cưng?”
“Không đi được rồi. . . . . .” Cô trả lời, giọng điệu rất chi là đáng thương.
“Sao thê? Ba cậu tức giận không cho đi?”
“Ừ.”
“ Đáng đời cậu ” Kỷ Diêu tỏ ra ghét bỏ nói, “Ai biểu hôm qua cậu uống say thành cái đức hạnh đấy cơ mà”
Hai hàng lông mày lá liễu của Lan Khê nhíu lại, cắn môi, lấy hai tay chống thân, chồm lên: “Tớ thành dạng đức hạnh gì?”
“Cậu say mà còn khôn lắm nhá, ra sức ôm chặt một tuyệt thế mỹ nam có dáng dấp của “cường công”, còn khóc lóc đến lê hoa đái vũ nữa cơ. Tớ nhìn mà xém nữa muốn phun cả máu mũi! Mà nè, người đàn ông đó ruốt cuộc là ai thế? Có thật là người nhà của cậu không?”
Lan Khê ngửa đầu hấp khí, mặt đỏ bừng như muốn nổ tung ra, cô biết hôm qua mình say sẽ làm ra chuyện mất mặt, nhưng không ngờ mức độ lại khủng như vậy.
“. . . . . . Anh hai tớ.” lần đầu tiên gọi hai chữ “anh hai” nên cô có chút xấu hổ.
“Hả? !” Lần này đến lượt Kỉ Diêu há to miệng.
Khuôn mặt Lan Khê có chút tái nhợt, nhíu mày, khoát khoát tay: “Tớ không thể nói rõ với cậu được, chuyện tương đối phức tạp, dài dòng. Thứ bảy này tớ chắc chắn bị giam trong nhà rồi, thôi chúc các cậu đi chơi vui vẻ nha, nhớ mua quà về an ủi tớ.”
Mơ mơ màng màng cúp điện thoại, cô lại leo lên giường, cuộn tròn người trong chiếc chăn.
Thật sự cô không tưởng tượng nỗi cảnh tượng lúc mình ôm Mộ yến Thần mà kêu gào, khóc lóc. Quá sức mất mặt! Nhưng Mộ Yến Thần, con người này khiến cô không thể hiểu nỗi. Anh bình thường đối với cô lạnh lùng, ghét bỏ nhưng lại ra tay giúp đỡ khi thấy cô gặp khó khăn. Mộ Yến Thần ơi! Sao anh mâu thuẫn thế?
Lan Khê càng nghĩ càng nhức đầu. mê mang chìm vào giấc ngủ lúc nào không hay.
Đến nửa đêm, Lan Khê cảm thấy vô cùng khó chịu, cả người như bị thiêu cháy , mồ hôi tuôn ra làm ướt đẫm toàn thân. Cô cứ trằn trọc, không tài nào yên giấc, cứ như có một đám sương mù đang bao vây lấy mình. Trong cơn mê mang, cô cảm giác có bàn tay ấm áp nhẹ nhàng vén những sợi tróc mai trên trán mình qua bên tai, rồi bàn tay ấy dịu dàng sờ lên trán cô, còn có giọng nói trầm thấp liên tục gọi tên cô
Nhưng cô…………không thể tỉnh lại.

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s