HÀO MÔN THỪA HOAN: MỘ THIẾU, XIN ANH HÃY TỰ TRỌNG! Chương 11

HÀO MÔN THỪA HOAN: MỘ THIẾU, XIN ANH HÃY TỰ TRỌNG!
Chương 11 : Anh không cô đơn sao?

Bỏ lại sau lưng tầng nhà mênh mông rộng lớn , dáng người to lớn, thon dài của Mộ Yến Thần vẫn tiếp tục hướng về phía trước, lấy tay gạt cầu dao xuống, “ong” một tiếng, toàn bộ không gian trở yên tĩnh đến đáng sợ..
Hàng mi dài run lên, bóng tối ập đến che lấp khuôn mặt nhỏ nhắn của Lan Khê.
Trong bóng tối, chỉ còn nghe được tiếng giày da nện xuống đất cùng tiếng hô hấp khe khẽ, Lan Khê lúc này như bừng tỉnh từ cơn mơ, hoàn toàn hiểu rõ vấn đề.
Trên đời này, cô có thể nhân nhượng trước bất kì người nào, ngoại trừ người đàn ông này. Đó là một trong những kẻ đã dẫm nát hạnh phúc gia đình cô.
Anh em ruột thì sao chứ? Cho dù quan hệ sau này có tiến triển theo chiều hướng tốt đẹp, nhưng nửa dòng máu của người đàn bà kia vẫn chảy trong người anh. Tương lai khó nắm bắt trước, nếu có ngày cô cùng mẹ anh trở mặt, dùng chân suy nghĩ cũng biết anh sẽ luôn đứng cùng chiến tuyến với mẹ mình thôi!
Nỗi chua sót cuồn cuộn trào dâng trong lòng, đôi mắt sáng trong ngẩng lên, nhanh chân đuổi theo người phía trước.
Đói bụng nên chạy không được nhanh, thấy cửa thang máy sắp khép lại, Lan khê hấp tấp nhảy vào, tà váy xém nữa bị kẹp giữa 2 cánh cửa.
Mộ Yến Thần trơ mắt nhìn dáng người mảnh mai đang xiêu xiêu vẹo vẹo nhảy vào thang máy. Chân Lan Khê đứng không vững, sắp ngã lên người anh. Anh cau mày, nhưng cánh tay to lớn vẫn theo bản năng vươn ra tiếp đỡ, ôm cả người cô vào lòng.
Sau một phen hoảng loạn, cửa thang máy hoàn toàn đóng chặt., gương mặt Mộ Yến Thần cũng tối theo luôn.
Ánh mắt anh thâm thúy, lạnh lùng, môi mím chặt, chân bước về sau, cánh tay dời từ eo sang chống đỡ dưới nách Lan Khê——
“Đứng ngay ngắn lại coi.”
Lời nói vang ra, nhiệt độ cũng lạnh thêm vài phần, cực kì giống giọng điệu nghiêm khắc của thầy giám thị đang răn đe học sinh ngỗ ngược.
Lan Khê run lên, cảm nhận rõ ràng bàn tay anh từ eo chuyển sang dưới nách mình. Đôi mắt vừa nâng lên liền chạm phải một khuôn mặt tuấn tú, hô hấp lập tức rối loạn. Cô đỏ mặt, khẽ tránh ra, ngoan ngoãn đứng ngay ngắn ở một bên thang máy.
Điện thoại đúng lúc vang lên, giải quyết tình huống khó xử này.
Lan Khê ngước mắt hỏi: “Sao không chịu nhận điện thoại?”
Vừa nói ra, cô lập tức hối hận. Trong thang máy tín hiệu yếu, đâu có ai dùng điện thoại, trẻ ba tuổi còn biết điều này. Cô đúng là đồ đại ngốc mà!
Mộ Yến Thần chẳng buồn quan tâm.
Ra khỏi thang máy, anh mới nhận điện thoại, thanh âm Nhiếp Minh Hiên mang theo kích động mong đợi: “Ở lầu ba nhá, lát nữa cậu đến nói tên là có người hướng dẫn” tiếp sau lại nói, “Đi một mình?”
“Ừ.”
“ Đây là biểu hiện cậu vẫn còn độc thân, cô đơn lẻ bóng?” Thanh âm mang theo ý trêu chọc.
Mộ Yến Thần không lên tiếng, khẽ liếc nhìn cô nhóc đang ấm ức đứng kế bên, môi mỏng nhàn nhạt dán lên ống nghe: “Chờ tớ một chút, còn có tí việc.”
Đối phương chưa kịp hỏi, anh đã tắt máy.
Suốt nửa đường về nhà, cô nhóc hay lãi nhãi vẫn không hề lên tiếng, Mộ Yến Thần cho rằng cô đã ngủ, tâm tình cũng khẽ buông lỏng, anh mở cửa sổ cho gió đêm tràn vào, một cánh tay gác lên thành cửa.
Thành phố xa cách nhiều năm, giờ đã trở về. Vào khoảnh khắc bình yên này, anh chỉ muốn thoải mái tận hưởng, bỏ xuống hết mọi buồn phiền, bực dọc trong lòng.
” Mộ Yến Thần.”
Âm thanh nhẹ nhàng của người bên cạnh truyền đến, mang theo cảm giác cô đơn, buồn tẻ.
Mi mắt anh giật giật, môi mỏng vẫn mím thật chặt, anh đoán được cô còn muốn nói tiếp.
Lan Khê cắn môi, ngẩng nhìn thành phố về đêm, bầu trời trên cao lấp lánh những ánh sao: “Trước kia mẹ tôi còn sống, tôi cảm thấy hạnh phúc khi ba mẹ chỉ có duy nhất một mình tôi, lúc đó hai người đều dành tất cả tình yêu thương cho tôi. Nhưng giờ mẹ không còn, tôi lại cảm thấy làm con một chẳng hay ho gì, bên cạnh không có một người anh em nào để san sẻ nỗi cô đơn cùng mình. Mọi buồn đau, mọi lạc lõng chỉ trút xuống một mình tôi thôi. . . . . .”
Cô nói một hồi, cúi đầu suy nghĩ, đột nhiên lại nhớ tới một chuyện, quay mặt nhìn về phía anh.
“Mộ yến thần, tôi nghe dì Mạc bảo anh sống một mình ở nước ngoài suốt nhiều năm trời, một thân một mình, anh không cảm thấy cô đơn sao?”

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s